top of page

Bố Mẹ ơi, con có điều muốn nói...

470191237_122169850634050904_2317526347644491261_n (1).jpg

Một yếu tố quan trọng đang thiếu trong mối quan hệ gia đình chính là sự thấu hiểu lẫn nhau. Bố mẹ cần thấu hiểu những tâm tư và cảm xúc của con, và con cũng cần hiểu và thông cảm cho bố mẹ. Mỗi ngày, chúng ta hãy dành ra một khoảng thời gian cùng ngồi lại, trò chuyện trực tiếp và chia sẻ câu chuyện của nhau. Hãy thử mở lòng với đối phương và hãy lắng nghe đối phương bằng cả trái tim của mình.

 

Lắng nghe và thấu hiểu chính là chìa khoá để xây dựng sự đồng cảm và gắn kết giữa bố mẹ và con cái.

Bên cạnh đó, là một người con, đôi khi chúng ta cũng cần hiểu cho bố mẹ. Nhà báo Trần Thu Hà đã từng chia sẻ:

“Mẹ tuy nhiều tuổi hơn con nhưng về việc làm mẹ, mẹ cũng chỉ bằng tuổi con. Con lúng túng, mẹ cũng lúng túng; con sai lầm, mẹ cũng sai lầm. Con thất vọng về mẹ có khi còn ít hơn mẹ thất vọng về chính mình nữa”.

Khi đã thấu hiểu được nỗi lòng của bố mẹ, sự sẻ chia và thông cảm từ con cái có vai trò quan trọng để xây dựng sự đồng cảm và kết nối với bố mẹ.

Lá thư #1: Con nhà người ta

470571355_122170354790050904_7318081497565471275_n.jpg

Gửi bố mẹ,“Con học hành kiểu gì mà chỉ có 8 điểm vậy? Đề khó mà sao bạn A được 9.75 điểm kìa?”.

 

Đó là những gì bố mẹ nói với con khi con vui vì đạt điểm con mong muốn trong môn Toán. Thú thật, con càng ngày càng sợ việc nói chuyện với bố mẹ, bởi gần như lần nào bố mẹ cũng đem con ra so sánh với bạn này bạn kia.

 

Con biết con không giỏi, không được như “con nhà người ta” mà bố mẹ kỳ vọng, nhưng con vẫn đang cố gắng rất nhiều. Bố mẹ có biết rằng, những lời so sánh ấy khiến con vừa mất động lực và vừa liên tục hoài nghi bản thân con.

 

Dù con có cố gắng bao nhiêu, hay con có đạt thành tựu gì, dù cho những thứ ấy đối với con là “to lớn”, là “tất cả”, thì nó cũng trở thành “không là gì cả” trong mắt bố mẹ. Con muốn được khen, muốn năng lực của mình được công nhận, nhưng điều đó lại khó có thể đạt được.

 

Liệu một câu “Bố mẹ tự hào về con” khó nói đến thế sao? Bố mẹ ơi, con muốn bố mẹ yêu con vì chính những nỗ lực của bản thân con!

Gửi bố mẹ,

 

Trong nhà có hai chị em, nhưng tất thảy mọi sự yêu thương của bố mẹ đều đổ dồn về em trai. Mỗi khi em làm sai thì bố mẹ an ủi, dạy dỗ, còn con thì lại bị la mắng. Hay, khi con với em đều được điểm cao, bố mẹ chỉ thưởng cho mỗi mình em, còn con chỉ nhận lại một hai tiếng “ừ ừ”...

 

Nhiều lúc con thắc mắc rằng con có phải là con ruột, có phải là một phần trong gia đình này không? Chắc bố mẹ sẽ khó có thể hiểu được con đã tủi thân đến nhường nào khi nhìn những ánh mắt, cử chỉ dịu dàng của bố mẹ dành cho em đâu.

 

Con buồn lắm, nhưng mỗi khi con cố gắng tâm sự về vấn đề này thì những gì con nhận lại được chỉ là lời trách móc: “Con là chị lớn thì phải nhường em chứ, sao lại hơn thua từng li từng tí như vậy?”

 

Con biết em còn nhỏ, em cần nhiều sự chăm sóc hơn con, nhưng bố mẹ đừng vì thế mà bỏ bê con mà… Bố mẹ ơi, dù gì thì con cũng là con của bố mẹ, bố mẹ thương yêu con nhiều hơn chút được không ạ?

Lá thư #2: Thiên vị

470485495_122170361402050904_8563885924009614913_n.jpg

Lá thư #3: Con là chính con...

470579521_122170394600050904_741358804806564238_n.jpg

Gửi bố mẹ,

 

“Con là người đồng tính”...

 

Ngay khi con nói xong câu đó, lần thứ hai trong đời con thấy bố mẹ hoảng hốt đến thế, chỉ sau cái lần con bị sốt nặng lúc nhỏ. Con còn nhớ bố đã tức giận đến nhường nào, mẹ đã khóc nghẹn ngào ra sao. Bố mẹ cho rằng con chỉ đang nhầm lẫn, và đồng tính là một căn bệnh. Nhưng khi con khẳng định lại một lần nữa là con có tình cảm với người đồng giới thì bố mẹ lại đòi dẫn con đi bệnh viện.

 

Lúc ấy… con đau lắm. Cả bầu trời như sụp đổ trước mắt con. “Tao nuôi mày ăn học để mày lây cái giống bệnh đó về cái nhà này hả?”; “Nam không ra nam, nữ không ra nữ, thế con là gì hả con ?” “Mẹ xin con, ba xin con, con đừng như vậy nữa được không? Ba mẹ cảm thấy nhục nhã lắm rồi…”.

 

Từng lời nói ấy thốt ra từ chính người con yêu thương nhất, chúng ám ảnh con từng ngày, từng giờ. Khi ấy, nhà không còn là nơi an toàn để con có thể trở về được nữa.

 

Con xin lỗi, con xin lỗi bố mẹ nhiều lắm!Nhưng bố mẹ ơi, xin bố mẹ hãy chấp nhận con người thật của con, xin bố mẹ hãy yêu thương con vì con là chính con, bất kể con thuộc giới nào đi chăng nữa…

Lá thư #4: Căn nhà đầy tiếng cãi vã

Gửi bố mẹ,

 

Ngoài kia họ thường bảo với con: “Cậu nên cảm thấy may mắn khi gia đình cậu vẫn trọn vẹn, trong khi có biết bao nhiêu bạn đang sống trong sự thiếu vắng tình thương của cha hoặc mẹ, hoặc cả cha mẹ.”

 

Con tự hỏi bản thân mình rằng liệu đó có phải là may mắn?

 

Con không biết nữa…Bố mẹ đã cãi nhau rất nhiều lần, không phải ngày một ngày hai, mà là ngày nào cũng cãi. Những tiếng la hét đó như xé toạc trái tim của con, như hàng ngàn con dao găm chặt vào lòng con.

 

Thậm chí, chuyện bé mà bố mẹ cũng có thể xé ra to và cãi vã gần như suốt ngày. Nhiều lúc con tự hỏi tại sao bố mẹ không giải thoát cho nhau đi? Chẳng lẽ cứ cãi nhau hoài như thế sao? Hay tại vì con là sự ràng buộc khiến bố mẹ không thể làm điều đó?

 

Nhưng bố mẹ ơi… Con không muốn sống trong một gia đình chỉ toàn là những cuộc cãi vã, con cũng muốn được hạnh phúc trong chính mái ấm của mình mà…

470582515_122170397144050904_764334696248336941_n.jpg

Lá thư #5: Con muốn được lắng nghe!

470505680_122170398878050904_2171833879588300613_n.jpg

Gửi bố mẹ,

 

Tâm sự với bố mẹ khó thật đấy! Có lẽ vì bố mẹ bận quá nên không có thời gian lắng nghe con, hoặc có thể bố mẹ không kiểm soát được sự tức giận nên ít khi nghe con giải thích.

 

Con hiểu chứ, nhưng con cũng muốn được nói lên tiếng lòng của mình. Khi con và bố mẹ bất đồng quan điểm, dù cho con không sai, bố mẹ vẫn trách móc con mặc cho con ra sức giải thích. Khi ấy con ấm ức lắm.

 

Dần dần, con chỉ biết khóc thôi chứ không còn sức để giải thích nữa. Nhiều khi con bị áp lực vì học tập, con đã cố ý gián tiếp thể hiện điều đó với bố mẹ, chỉ mong rằng bố mẹ hãy chú ý đến con nhiều hơn một chút.Nhưng rốt cuộc, bố mẹ lại làm ngơ…

 

Ước gì bố mẹ có thể lắng nghe con, thấu hiểu con, dù là thêm một chút thôi cũng được. Đến bây giờ, con đang cảm thấy cô đơn trong chính căn nhà của mình. Nhà không còn là nơi để con trút bầu tâm sự mất rồi…

Địa chỉ: Trường THPT Chuyên Lê Quý Đôn 

​Nam Nha Trang - Khánh Hoà - Việt Nam

​Email: theelementalproject123@gmail.com

​Facebook: The Elemental Project

  • Facebook

We are willing to listen to your thoughts and sharing!

We will try our best to improve our website based on your experience.

© 2025 by The Elemental Project. Powered and secured by Wix

bottom of page